Thạch cao Thạch cao Thạch cao
Thạch cao | KD Thạch cao | HD3-QT018 Thạch cao | HD6-TPCL Thạch cao | HD-TR009 Thạch cao | HD4-QT042 Thạch cao | HD8-PK185 Thạch cao | HD1-CT028 Thạch cao | HD9-V-093A Thạch cao | HD-CTR638A Thạch cao | HD-LD041 Thạch cao | HD15

50 CÂU CHUYỆN CỰC HAY TRÊN INTERNET

  • 50 CÂU CHUYỆN CỰC HAY TRÊN INTERNET
  • 50 CÂU CHUYỆN CỰC HAY TRÊN INTERNET
  • 50 CÂU CHUYỆN CỰC HAY TRÊN INTERNET
  • 50 CÂU CHUYỆN CỰC HAY TRÊN INTERNET
  • 50 CÂU CHUYỆN CỰC HAY TRÊN INTERNET
  • 50 CÂU CHUYỆN CỰC HAY TRÊN INTERNET

50 CÂU CHUYỆN CỰC HAY TRÊN INTERNET

Mã sản phẩm: V028

Mô tả: Vậy đấy, ai cũng có thể tức giận – điều đó dễ lắm, nhưng nổi giận với đúng người ở đúng mức vào đúng thời điểm vì đúng mục đích, và theo cách đúng – không hề dễ và không phải ai cũng làm được. Và hậu quả cơn nóng giận bao giờ cũng nghiêm trọng hơn nguyên nhân.

Đặc điểm

Câu chuyện 13: Cái giếng nước ! 
Một vị thiền sư đi ngao du thiên hạ khi đến một vùng núi nọ thì bị ốm nặng.Ông được một bà goá là chủ quán trà cứu và đưa về nhà chăm sóc.Mặc dù không biết tung tích vị thiền sư quán nghèo thưa thớt khách không có tiền nhưng người phụ nữ vẫn tận tình chăm sóc và cứu chữa cho ông.Hơn 3 tháng ròng vị thiền sư mới bình phục.Cảm động ân tình của bà chủ quán vị thiền sư trước khi rời đi dành một tuần liền để đào một cái giếng cạnh quán cho bà goá tiện dùng nước không phải ra tận suối gánh nữa.Không ngờ từ khi dùng nước giếng mà vị thiền sư đã đào để pha trà bán trà của bà goá có mùi thơm thật đặc biệt và vị của trà cũng rất ngon.Ai uống một lần cũng phải quay lại.Tiếng lành đồn xa quán trà của bà goá khách đến đông nườm nượp.Người đàn bà goá trở nên giàu có từ đó.
Ít lâu sau vị thiền sư có dịp ghé qua quán để thăm lại ân nhân của mình thấy cơ ngơi khang trang vị thiền sư rất mừng cho bà goá.Khi hỏi về giếng nước bà goá than phiền với thiền sư:“Giếng nước này tốt lắm có điều nước cạn liên tục vài ngày mới lại đầy nên tôi chẳng bao giờ đủ để bán cho khách”.Vị thiền sư nghe xong lắc đầu nói:“Không tốn kém gì cả từ nguồn nước trời cho rồi kiếm ra nhiều tiền mà bà vẫn không thấy hài lòng ư?”Ông viết lên tường một câu:“Trời đất bao la nhưng lòng tham của con người còn mênh mông hơn thế!” rồi lẳng lặng quay đi không bao giờ quay trở lại quán nữa.Giếng nước từ ấy cũng cạn dần.Chúng ta phần lớn giống như bà goá kia không bao giờ hài lòng với cái mình có mà thường đứng núi này trông núi nọ.Chúng ta thường hay so sánh hay mong ước viển vông mà quên vui hưởng hiện tại của mình.

Câu chuyện 14: Bạn là món quà của cuộc sống ! 
Đừng bao giờ quên “Bạn là món quà của cuộc sống”

Sự hiện hữu của bạn là món quà cho thế giới nầy.Bạn là duy nhất và không ai thay thế được bạn.Cuộc đời bạn là tất cả những gì bạn muốn bạn hãy sống trọn vẹn từng ngày ngay từ bây giờ.
Hãy luôn sống trong những niềm vui chứ không phải là những phiền toái và bạn sẵn sàng đương đầu với những gì sẽ đến.Trong bạn hẳn sẽ luôn có quá nhiều câu hỏi hoài nghi… Nhưng hãy hiểu hãy dũng cảm… bạn sẽ thành người mạnh mẽ.
Đừng tự giới hạn mình.Những giấc mơ của bạn đang chờ bạn đánh thức và chinh phục.Đừng rời bỏ những quyết định quan trọng để tạo ra cơ hội của ngày mai.Bạn hãy vươn đến đỉnh cao và giá trị của chính mình.Không có gì lãng phí năng lượng sống cho bằng sự lo lắng. Bạn càng ưu tư bao nhiêu bạn càng trĩu nặng tâm hồn bấy nhiêu.Đừng cho mọi vấn đề quá nghiêm trọng hãy sống một cuộc đời “trời quang mây tạnh” chứ không phải sống trong những âu sầu hối tiếc.
Hãy nhớ rằng một tình yêu nhỏ sẽ không thể tồn tại hãy nhớ rằng rất nhiều quy luật tuần hoàn là điều không tránh khỏi.Hãy nhớ rằng tình bạn là một sự đầu tư khôn ngoan và kho báu cuộc đời là chúng ta… được ở bên nhau.Có sức khỏe hy vọng và hạnh phúc. Hãy dành thời gian ước nguyện đến một vì sao và đừng bao giờ quên… chúng ta đặc biệt đến thế nào!

Câu chuyện 15: Sự bình yên ! 
Một vị vua treo giải thưởng cho họa sĩ nào vẽ được bức tranh đẹp nhất về sự bình yên.Nhiều họa sĩ đã cố công dùng tài năng của mình để thể hiện sự bình yên ở nhiều góc độ của cuộc sống.Nhà vua ngắm tất cả những bức tranh nhưng ông chỉ thích có hai bức và phải chọn lấy một.Trong hai bức tranh đó:
Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả.Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ với những ngọn núi cao chót vót bao quanh.Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ.Tất cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo.Bức tranh thứ hai cũng có những ngọn núi nhưng là những ngọn núi trần trụi và lởm chởm đá. Bên trên bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp ầm ầm.Bên vách núi là dòng thác cuồn cuộn nổi bọt trắng xóa.Thật chẳng bình yên chút nào...Nhưng sau khi nhà vua ngắm nhìn ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá.Nơi đó giữa dòng thác trút nước xuống một cách giận dữ có con chim mẹ đang thản nhiên đậu trên tổ của mình bên cạnh đàn chim con ríu rít...Bình yên thật sự !.“Ta chấm bức tranh này!”.
Nhà vua công bố:“Sự bình yên không có nghĩa là không ồn ào không giận dữ.Bình yên có nghĩa là ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy còn có sự yên tĩnh hiện diện trong nội tâm mình.Đó mới là ý nghĩa thực sự của sự bình yên”.
Trong cuộc sống hiện đại mọi thứ đều đi theo vòng xoáy của cái gọi là công nghiệp thì cũng thật khó để có thể dành thời gian cho những phút suy tư ngẫm nghĩ về cuộc sống...
Câu chuyện 16:
Ước mơ lớn nhất trong đời ! 

Tôi nhìn lên thầy và băn khoăn hỏi:"Khi một người đã có đủ đầy vật chất, dĩ nhiên họ sẽ thấy giá trị của đồng tiền rất nhỏ. Không bằng một con kiến.” Thầy tôi chỉ đáp ngắn gọn khi em đủ trưởng thành em sẽ hiểu điều thầy nói.
Khi một người trẻ nhìn về tương lai họ sẽ không thấy gì trên con đường phấn đấu của họ ngoài danh vọng và tiền bạc.Đó là mục tiêu cao nhất.Hẳn nhiên rồi tuổi trẻ còn gì nữa đâu ngoài động lực kiếm tiền và khẳng định bản thân trước gia đình và bạn bè trước thầy cô và xã hội.Ngày tôi tốt nghiệp thầy giáo của tôi có hỏi tôi một điều:“Em mong gì cho tương lai"?Tôi định không trả lời câu hỏi của thầy mà giữ lại cho mình những ước mơ nhỏ bé và bình thường bởi bạn bè tôi ước mơ của họ đều vĩ đại nhưng rồi thầy vẫn là người thầy tôi tin yêu và kính trọng nhất là người bạn lớn sâu sắc nhất của tôi vậy nên tôi đã trả lời:“Một gia đình nhỏ nhưng hạnh phúc một người vợ hiền một người mẹ đảm đang.Đó là tất cả những gì em tìm kiếm trong cuộc đời này.”
Thầy đã nhìn tôi rất lâu dường như tôi chưa bao giờ thấy ánh mắt thầy ấm áp mà sâu lắng hơn như vậy cuối cùng thầy mỉm cười nói:
“Chúc em hạnh phúc!Cô gái nhỏ nhưng ước mơ lớn và kiên cường nhất trong đời thầy được biết.Lúc đó tôi chỉ nghĩ có lẽ thầy chỉ an ủi tôi thôi.Sau 7 năm cuối cùng tôi cũng đã hiểu điều thầy tôi nói sau tất cả những bộn bề vất vả và lo toan cho dù hiện tại tôi cũng chưa thể tự lo cho mình về kinh tế.Nhưng hơn bao giờ hết cái tôi nhận ra trên con đường tuổi trẻ mình đã đi qua và đánh đổi những điều đã rơi xuống và những thứ mình đã nhặt lên đều chẳng bao giờ tương xứng.Tiền kiếm bao nhiêu cũng không đủ chỉ có tình cảm yêu thương là ngày một hao mòn và vơi cạn đi chẳng gì có thể bù đắp nổi.
Và cứ thế con người cô đơn và lao mình vào vòng xoáy của số phận giữa quẩn quanh những được và mất những tìm và bỏ lỡ nhưng người ta chỉ tìm cách để tiền trở về đầy túi mấy ai cố gắng tìm lại tình yêu một khi nó đã ra đi?
Câu chuyện 17: Đen hay trắng !
Khi học cấp 1 có lần tôi tranh cãi kịch liệt với một cậu bạn.Thực tế tôi không nhớ chúng tôi đã cãi nhau vì cái gì nhưng bài học ngày hôm ấy thì tôi vẫn nhớ mãi.
Khi cãi nhau tôi khăng khăng cho rằng tao đúng,mày sai và bạn tôi cũng nhất quyết mày sai,tao đúng.Cô giáo tôi bắt gặp bảo cả hai chúng tôi lên phòng giáo viên.Cô bảo mỗi đứa ngồi một bên cạnh bàn trên bàn có một quả bóng nhựa rất lớn.Quả bóng màu đen xì.Thế mà khi cô giáo hỏi:“Em thấy quả bóng màu gì?” thì cậu bạn tôi đáp:“Thưa cô, màu trắng”.Tôi không thể hiểu nổi nó đang nói gì.Mắt nó bị mờ hay đầu óc nó bị điên?Hay nó muốn trêu tức tôi?Thế là tôi bật lên cãi:“Màu đen chứ, đồ ngốc!”.
Chúng tôi lại bắt đầu cãi nhau về màu sắc của quả bóng.Đến lúc này thì cô giáo bảo chúng tôi đổi chỗ cho nhau.Lần này khi cô hỏi tôi: “Quả bóng màu gì?” tôi đành phải trả lời:“Màu trắng ạ”.Bởi quả bóng đó được sơn hai màu khác nhau ở hai phía.Từ chỗ tôi ngồi ban đầu thì nó màu đen còn chỗ bạn tôi thì nó màu trắng.Vậy mà chúng tôi đã gân cổ cãi nhau vì một điều mà cả hai đều chắc chắn cho là mình đúng mà không biết tại sao người kia nói ngược lại ý kiến của mình.
Đừng bao giờ tự cho mình là hoàn toàn đúng.Bạn phải đặt mình vào địa vị và hoàn cảnh của người khác để đánh giá sự việc,tình huống trong cuộc sống theo quan điểm của chính họ thì mới có thể thật sự hiểu họ được.

Câu chuyện 18:
Những vòng tròn !

Nhớ hồi tôi chừng 7 tuổi ông nội dẫn tôi đến bên hồ cá trong trang trại rồi bảo tôi thử ném một viên đá xuống nước.Sau đó ông bảo tôi quan sát những vòng tròn trên mặt nước bởi chính viên đá vừa ném.Rồi ông bảo tôi: “Cháu hãy thử hình dung mình như viên đá kia. Trong đời cháu cũng có thể tạo ra rất nhiều vòng tròn xao động và chúng sẽ ảnh hưởng đến sự an bình của tất cả những người xung quanh.”
Và rồi ông tiếp tục: “Hãy luôn nhớ rằng cháu là người chịu trách nhiệm về những gì cháu đã đặt vào trong vòng tròn của chính mình và vòng tròn đó cũng sẽ lan toả và chạm vào rất nhiều vòng tròn khác.Vì vậy hãy sống sao cho những điều tốt đẹp mà vòng tròn của cháu tạo nên được gửi đi như những thông điệp của hòa bình và nhân ái đến khắp mọi người.Ngược lại những xao động sinh ra từ sự giận dữ hoặc ganh tị chắc chắn sẽ lan tỏa và ảnh hưởng đến những vòng tròn khác.Do đó cháu cần phải ý thức được trách nhiệm của mình đối với tất cả những điều trên”.Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nhận ra rằng sự an bình nội tại hay sự bất an trong mỗi con người đều chảy ra thế giới này.Vì thế sẽ không thể tạo lập một thế giới hòa bình khi chúng ta đang còn bị vướng bận bởi những xung đột nội tại,hận thù,hồ nghi hay giận dữ bên trong dẫu cho những xúc cảm hay ý nghĩ đó có được nói ra hay không.Mọi khuấy động xung quanh những vòng tròn diễn ra trong mỗi chúng ta đều tràn ra thế giới rộng lớn này,hoặc để tô vẽ thêm vẻ đẹp cho cuộc sống,hoặc cản trở,phá vỡ những vòng tròn khác.
Câu chuyện 19:
Câu chuyện vđứa con xa xứ và cái kết đáng suy nghĩ !

Hôm ấy Tâm về nhà.Lâu lắm rồi,kể từ khi lên thành phố lập nghiệp,Tâm mới về thăm quê,thăm mẹ.Bây giờ Tâm đã mua xe mới,cách ăn mặc cũng ra dáng người thành thị hơn.Mới đến cổng làng mà mấy đứa nhóc cứ nhao nhao lên:“Ai kia? Ai kia?” “Chúng mày không nhận ra à,anh Tâm đấy,anh Tâm cù lần đấy” “Anh Tâm cù lần tậu xe mới,anh Tâm cù lần tậu xe mới”…Tâm nhăn mặt lại mỗi lần nghe tụi nó gọi mình cù lần,rồi phóng xe đi thật nhanh.
Xuất thân từ làng quê nghèo,bố mất sớm,mẹ chỉ có anh làm chỗ dựa nên luôn cố gắng lo cho anh một cuộc sống chu toàn nhất.Nhà Tâm thuộc dạng hộ nghèo nhất trong xóm, quanh năm suốt tháng anh độc mỗi bộ quần áo vá đi vá lại.Tâm thấy tự ti về ngoại hình và gia cảnh, lúc nào anh cũng khép mình, nhiều đến mức mà tự khi nào anh có biệt danh “Tâm cù lần”.Không muốn mãi bó buộc ở mảnh đất quê,Tâm quyết tâm lên thành phố làm ăn.Mẹ anh lo cho con,nhưng không biết làm gì khác,chỉ biết chạy vạy vay cho anh số tiền tạm bợ để anh có chút vốn liếng ban đầu.Sự nghiệp của Tâm phất lên nhanh chóng ở cái đất Hà Thành, từ một tên thợ sửa xe,nhưng nhờ cơ duyên nào,mà nay Tâm đã thành ông chủ của một cửa hàng kinh doanh xe máy lớn.Tâm dần học cách ăn nói khéo hơn,chăm chút vẻ ngoài hơn khi đi gặp đối tác.Càng thay đổi nhiều,Tâm càng ghét cái quá khứ nhà quê nghèo kiết xác kia,đến mức không bao giờ về quê, dù cho là ngày lễ Tết quan trọng hay những lúc giản dị là về thăm cho mẹ đỡ mong.Tâm chỉ gửi tiền cho mẹ,đều đặn hàng tháng,tháng nào hợp đồng kí nhiều Tâm gửi thêm gấp đôi, có khi gấp ba,nhưng vẫn chưa lần nào Tâm về quê thăm mẹ.Mẹ mong con nên tuần nào cũng viết thư,khi thì sang nhà hàng xóm gọi điện cho đỡ nhớ,nhưng Tâm ít khi có thời gian nghe máy hay trả lời thư,họa hoằn lắm có lúc nhấc máy thì chỉ trả lời nhát gừng để còn đi gặp đối tác bàn công chuyện.
Dạo gần đây sức khỏe mẹ Tâm kém,nên càng viết thư nhiều hơn.Tâm biết mẹ ốm, nhưng công việc quá bận, nên chỉ gửi thêm nhiều tiền hơn, kèm lời nhắn là mẹ đi khám và uống thuốc đều đặn. Bỗng một ngày Tâm nhận được tin mẹ mất,anh sững người ra.Đi trên con đường quê mà bỗng dưng mắt Tâm lệ nhòa,dù đã cố nén nước mắt.Vào nhà, trước linh cữu của mẹ Tâm gục xuống,không còn cầm được nước mắt.Mọi người kể rằng cụ ốm nặng lắm,đã vậy tâm lí không được tốt nên bệnh càng chuyển biến xấu hơn.Người ta còn bảo mẹ anh trước lúc nhắm mắt căn dặn mọi người rằng tuyệt đối không được khâm liệm,chừng nào con trai chưa về.Bà vẫn còn hi vọng được thấy con trai một lần sau cuối.
Câu chuyện 20:
Câu chuyện về chiếc bình !

Một giáo sư đang trong giờ giảng về cách quản lý thời gian.Ông đặt vài thứ trước mặt.Đầu tiên ông lấy một cái bình to và bắt đầu cho vào đó những quả bóng chơi golf.Sau đó ông hỏi các sinh viên:“Theo các bạn, bình đã đầy chưa?”. “Rồi ạ!”, các sinh viên trả lời.

Giáo sư lại lấy ra một hộp đựng đầy bi và đổ vào bình.Rồi lắc lên cho bi rơi lấp vào khoảng trống giữa những quả bóng.Ông lại hỏi lần nữa và các sinh viên lần này có vẻ ngập ngừng hơn trả lời:“Có lẽ là rồi ạ.”
Lần này vị giáo sư lấy ra một xô cát và cũng đổ vào bình.Tất nhiên cát lấp đầy các khe hở.Ông hỏi lại và các sinh viên lần này đồng thanh:“Rồi ạ!”
Hãy xem này: giáo sư nói và lấy ra hai lon bia đổ vào bình.Bia tràn vào giữa những hạt cát.Bây giờ giáo sư nói:tôi muốn các bạn hãy tưởng tượng cái bình này như cuộc đời của mình.
Bóng golf tượng trưng cho những điều quan trọng:gia đình,con cái,sức khoẻ,bạn bè,đam mê những điều mà nếu mọi thứ khác mất đi thì chỉ mình chúng vẫn có thể làm cuộc sống của bạn đầy đủ.
Những viên bi là thứ khác nhỏ nhặt hơn:nghề nghiệp,nhà cửa,ôtô.Còn cát là những gì vặt vãnh còn lại.
“Nếu các bạn cho cát vào trước”,giáo sư tiếp tục:sẽ không còn chỗ cho bi và bóng golf nữa. Cuộc đời cũng vậy:Nếu dành tất cả thời gian và năng lượng cho những việc vặt vãnh bạn sẽ không bao giờ làm được những điều quan trọng.
Hãy ưu tiên làm những việc thực sự cần thiết trước.Dành thời gian cho con cái,kiểm tra sức khỏe, đi ăn với gia đình,làm những việc mình thích. Sau khi đã làm tất cả những điều đó chắc chắn bạn vẫn còn thời gian cho những thứ nhỏ nhặt như lau dọn nhà cửa, sửa chữa đồ đạc.Vì thế hãy luôn ưu tiên những quả bóng và đặt chúng vào bình trước tiên.
Khi người thầy dừng lại, lớp học vẫn im lặng một hồi.Bỗng có cánh tay giơ lên và một sinh viên hỏi:Thưa giáo sư vậy bia tượng trưng cho cái gì?Giáo sư mỉm cười hài lòng:Một câu hỏi hay!Bia:tôi chỉ muốn nói với các bạn rằng ngay cả khi các bạn thấy cuộc sống của mình đã quá bận rộn và đầy đủ thì vẫn luôn còn thời gian cho một chầu bia...Khi thấy mình có quá nhiều việc phải giải quyết và 24 giờ mỗi ngày là không đủ thì bạn hãy nghĩ đến chiếc bình này đặt những quả bóng vào trước.Và… đừng quên những cốc bia !
Câu chuyện 21: Bạn là món quà của cuộc sống !
Sự hiện hữu của bạn là món quà cho thế giới nầy.Bạn là duy nhất và không ai thay thế được bạn.Cuộc đời bạn là tất cả những gì bạn muốn,bạn hãy sống trọn vẹn từng ngày ngay từ bây giờ.Hãy luôn sống trong những niềm vui chứ không phải là những phiền toái và bạn sẵn sàng đương đầu với những gì sẽ đến.Trong bạn hẳn sẽ luôn có quá nhiều câu hỏi hoài nghi.Nhưng hãy hiểu hãy dũng cảm bạn sẽ thành người mạnh mẽ.
Đừng tự giới hạn mình.Những giấc mơ của bạn đang chờ bạn đánh thức và chinh phục.Đừng rời bỏ những quyết định quan trọng để tạo ra cơ hội của ngày mai.Bạn hãy vươn đến đỉnh cao và giá trị của chính mình.Không có gì lãng phí năng lượng sống cho bằng sự lo lắng. Bạn càng ưu tư bao nhiêu bạn càng trĩu nặng tâm hồn bấy nhiêu.Đừng cho mọi vấn đề quá nghiêm trọng,hãy sống một cuộc đời “trời quang mây tạnh”,chứ không phải sống trong những âu sầu hối tiếc.
Hãy nhớ rằng một tình yêu nhỏ sẽ không thể tồn tại,hãy nhớ rằng rất nhiều quy luật tuần hoàn là điều không tránh khỏi.Hãy nhớ rằng tình bạn là một sự đầu tư khôn ngoan và kho báu cuộc đời là chúng ta được ở bên nhau.Có sức khỏe hy vọng và hạnh phúc hãy dành thời gian ước nguyện đến một vì sao và đừng bao giờ quên chúng ta đặc biệt đến thế nào.

Câu chuyện 22: Món quà của cha !
Một chàng trai sắp tốt nghiệp Đại học. Đã từ lâu anh mơ ước một chiếc xe thể thao tuyệt đẹp được trưng bày ở cửa hiệu. Và anh đã nói với cha điều ước muốn đó, mong được món quà của cha là chiếc xe thể thao kia. Ngày tốt nghiệp đến, anh háo hức chờ đợi…
Buổi sáng, người cha gọi anh vào phòng riêng. “Con trai, ta rất tự hào về con” . Ánh mắt ông nhìn anh thật trìu mến. Rồi ông trao cho anh một hộp quà được gói rất sang trọng. Ngạc nhiên, chàng trai mở hộp quà và thấy một quyển sách được bọc bằng vải da, có tên chàng trai được mạ vàng. Tức giận, anh ta lớn tiếng với cha: “Với tất cả tiền bạc cha có, mà chỉ có thể tặng con một quyển sách này thôi sao?”. Rồi anh chạy vụt ra khỏi nhà và vứt quyển sách vào góc phòng.Nhiều năm trôi qua, chàng trai giờ đã trở thành một nhà kinh doanh thành đạt. Anh có một ngôi nhà khang trang và một gia đình hạnh phúc. Nhưng người cha đã già và một hôm anh nghĩ mình cần phải đi gặp cha. Anh đã không gặp ông ấy kể từ ngày tốt nghiệp. Trước lúc lên đường, anh nhận được một bức điện tín báo rằng người cha đã qua đời và ông trao toàn bộ quyền sở hữu cho con trai. Anh cần phải trở về ngay lập tức để chuẩn bị mọi việc. Khi bước vào ngôi nhà của cha, bỗng nhiên anh thấy một nỗi buồn và ân hận khó tả xâm chiếm tâm hồn anh. Đứng trong căn phòng ngày xưa, nhưng kí ức trong anh ùa về… Và bất chợt, anh nhìn thấy quyển sách khi xưa nằm lẫn trong mớ giấy tờ quan trọng của cha ở trên bàn, nó vẫn còn mới nguyên như lần đầu anh nhìn thấy cách đây nhiều năm.Nước mắt lăn dài trên má, anh lần giở từng trang, bỗng có một vật gì đó rơi ra.Một chiếc chìa khóa! Kèm theo đó là tấm danh thiếp ghi tên người chủ cửa hiệu, nơi có bán chiếc xe thể thao mà anh từng mơ ước.Trên tấm danh thiếp còn ghi ngày tốt nghiệp của anh và dòng chữ “Đã trả đủ”.

Câu chuyện 23: 
5 việc cần có của đời người !

Việc thứ 1: Đọc kỹ một cuốn sách. Sách hay có thể làm rung động trái tim của bạn mỗi lần chỉ một cuốn là đủ.
Việc thứ 2: Nắm vững một nghề. Giỏi một nghề sẽ làm cho cuộc đời của bạn thiết thực hơn và cũng đủ để nuôi sống gia đình bạn. Đừng xem nhẹ những việc nhỏ mọn. Nhỏ nhưng độc đáo cũng trở thành có giá trị.
Việc thứ 3: Có một gia đình hòa thuận. Người xưa nói: “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. “Với số đông trị quốc bình thiên hạ hơi xa xôi, nhưng xây dựng một gia đình hòa thuận là có thể làm được và hiện thực hơn rất nhiều. Gia đình là hình ảnh thu nhỏ của xã hội, nếu gia đình bạn là một thành viên tốt thì ngoài xã hội bạn không phải là người quá xấu được.
Việc thứ 4: Luôn mang những tình cảm tốt đẹp trong lòng. Chỉ cần lòng ta trong sáng thì thế giới nầy mãi mãi tràn ánh nắng mặt trời. Mà biện pháp duy nhất làm cho lòng được trong sáng là có một trái tim biết yêu, trong trái tim đó chỉ chứa đựng tình cảm tốt đẹp mà thôi .
Việc thứ 5: làm một người tốt. Đừng coi việc thiện nhỏ mà không làm, đừng coi việc ác nhỏ mà làm. Làm nhiều việc tốt nho nhỏ dấn dần sẽ trở thành người tốt. Thế giới nầy có thể không cần nhiều anh hùng, nhiều thiên tài nhưng rất cần nhiều những người tốt.
Làm tốt 5 việc bình thường trên đây, cuộc đời bạn sẽ phát ra những ánh sáng kỳ diệu. Có thể cuộc đời bạn không oanh liệt nhưng lòng bạn chân thành, tất cả những việc cần làm bạn đã làm đủ, bạn đã sống đúng với mình, với cả thế gian nầy.
Một cuộc đời như vậy chẳng vẹn tròn mãn nguyện lắm sao!
Câu chuyện 24: 
Cho ngày hôm nay !

Có hai ngày trong tuần chúng ta không nên lo lắng.
Một là ngày hôm qua với những sai lầm những âu lo những tội lỗi những thiếu sót ngớ ngẩn sự nhức nhối và những nỗi đau.Ngày hôm qua đã đi qua.Mọi tiền bạc trên đời này cũng không thể đem ngày hôm qua quay trở lại.Chúng ta không thể huỷ bỏ một hành động mà chúng ta đã làm cũng như không thể nào xoá đi một ngôn từ mà chúng ta đã thốt ra.Ngày hôm qua cũng đã đi xa rồi.

Còn một ngày nữa mà chúng ta cũng không nên lo lắng đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt gánh nặng cuộc sống những hứa hẹn tràn trề hi vọng mà việc thực hiện thì tồi tệ.Mặt trời của ngày mai sẽ mọc lên hoặc là chói lọi hoặc là khuất sau một đám mây nhưng dù gì thì nó vẫn sẽ mọc lên.Và ngay trước khi nó mọc lên vào ngày mai chúng ta vẫn chẳng có mối đe dọa nào bởi lẽ nó vẫn chưa được sinh ra cơ mà.
Vì vậy chỉ còn một ngày duy nhất – ngày hôm nay – Bất cứ ai đều phải đấu tranh để sống dù chỉ một ngày.Thật ra chẳng phải những gì trải qua ngày hôm nay khiến chúng ta lo lắng mà đó chính là sự hối tiếc về những gì đã xảy ra ngày hôm qua và những lo sợ về những gì ngày mai có thể đem đến.
Câu chuyện 25: Chúng ta còn quá may mắn !
Nếu sáng nay bạn thức dậy khoẻ mạnh, vậy là bạn hạnh phúc hơn một triệu người rồi đấy, những người không sống được đến tuần sau. Nếu bạn chưa bao giờ phải trải qua chiến tranh, hay sự cô độc trong những phòng giam của nhà tù, nếu bạn chưa phải chịu đói và khát, bạn hạnh phúc hơn, may mắn hơn 500 trệiu người trên thế giới này rồi.
Nếu bạn đến nhà thờ, không sợ hãi về một ngày tận thế, hay cái chết, thì bạn đang hạnh phúc hơn ba tỷ người trên thế giới.Nếu trong tủ lạnh nhà bạn có thức ăn, bạn được ăn mặc tử tế, bạn có một mái nhà và một cái giường êm ấm, thì bạn đang giàu có hơn 75% nhân loại. Bạn có biết không?Nếu bạn có tài khoản trong ngân hàng, có chút tiền trong ví, và một ít xu lẻ trong túi quần, bạn đã thuộc vào 8% no đủ của toàn thế giới.Nếu bạn đọc được những dòng chữ này, bạn sẽ trở nên hạnh phúc gấp hai lần, vì bạn không nằm trong số hai tỉ người mù chữ.Có ai đó nói rằng:
– Hãy hát như chẳng có ai đang nghe
– Hãy nhảy múa như chẳng có ai nhìn
– Hãy làm việc như thể bạn không cần tiền
– Hãy yêu như chưa từng có ai làm bạn đau đớn
Và hãy sống như thể trái đất này là thiên đường của bạn vậy
Câu chuyện 26: Cuộc sống là gì!
Có khi nào bạn tự hỏi “Cuộc sống là gì?”,hãy đọc bài viết để cùng cảm nhận ý nghĩa cuộc sống nhé!

Cuộc sống không chỉ là giữ nguyên những “bàn thắng”, những danh hiệu ngày hôm qua. Cũng không phải là có bao nhiêu người gọi tên bạn và ai là người mà bạn đã ghi nhớ đang ghi nhớ hoặc chẳng nhớ ai cả.Cuộc sống cũng không phải là người mà bạn mến mộ môn thể thao mà bạn chơi hoặc chàng trai hay cô gái nào đấy thích bạn.Cuộc sống không phải là đôi giày hay mái tóc của bạn cũng không phải màu da của bạn hay nơi nào bạn sống hoặc ngôi trường nào bạn học.
Sự thực cuộc sống không phải là những bằng cấp,tiền bạc hay quần áo hay những người đồng nghiệp hài lòng hoặc không hài lòng với bạn.Cuộc sống không phải là bạn có nhiều bạn bè hay là một người cô đơn.Và cuộc sống cũng không phải là việc bạn đã được chấp nhận hoặc không được chấp nhận như thế nào.Cuộc sống không phải là những điều ấy.
Cuộc sống chính là người mà bạn yêu và người mà bạn đã làm tổn thương.Cuộc sống chính là những điều bạn cảm nhận về chính mình.Về sự thật hạnh phúc và lòng trắc ẩn.Cuộc sống là những điều vun đắp cho tình bạn của bạn và thay thế lòng hận thù bằng tình vị tha.Cuộc sống là bỏ đi lòng đố kỵ vượt qua những điều thử thách và xây dựng lòng tự tin.Cuộc sống là những điều bạn nói và ý nghĩa của những lời nói ấy.Cuộc sống là sự gặp gỡ ai đó mà không phải vì lý do họ là ai và họ có những gì.
Hơn hết tất cả cuộc sống là sự lựa chọn cách sử dụng cuộc sống để vươn đến điều gì đó một ai đó mà trước đây bạn chưa từng khám phá.Những sự chọn lựa này chính là cuộc sống.
Câu chuyện 27: Chiếc vòng !
Một ngày nọ Vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah một cận thần thân tín của mình.Vua bèn nói với ông:“Benaiah này ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng để tìm thấy chiếc vòng đó.
Benaiah trả lời:“Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này thưa đức vua tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài nhưng chắc là chiếc vòng ấy chắc phải có gì đặc biệt?Nhà Vua đáp:“Nó có những sức mạnh diệu kỳ.Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó sẽ thấy buồn và nếu ai đang buồn nhìn vào nó sẽ thấy vui”.Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.
Mùa xuân trôi qua mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.Vào đêm trước ngày lễ Sukkot ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem.Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn.Benaiah dừng chân lại hỏi “Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?”.Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ.Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot.
“Nào, ông bạn của ta” Vua Salomon nói:“Ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?”.Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.Trước sự ngạc nhiên của mọi người Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói:“Nó đây thưa đức vua”.Khi vua Salomon đọc dòng chữ nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua.Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: “Điều đó rồi cũng qua đi”.Vào chính giây phút ấy vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan vương giả và quyền uy của ông đều là phù du bởi vì một ngày nào đó ông cũng chỉ là cát bụi.
Câu chuyện 28: Nếu đêm nay bạn khó ng !
Nếu bạn thấy khó ngủ tối nay, hãy nhớ đến những gia đình không nhà, mà đến giường cũng không có để qua đêm. Nếu đêm nay bạn khó ngủ...

Hai thiên thần trên đường ngao du ghé ngang một gia đình giàu có nghỉ đêm. Gia đình này tỏ thái độ khó chịu và không dành cho họ một phòng ngủ trong nhà, nhưng là một gian nhà kho lạnh lẽo. Khi dọn dẹp chỗ ngủ, vị thần già thấy một lỗ vỡ ở chân tường và bà bắt tay vào sửa sang lỗ hổng đó. Vị thần trẻ hỏi tại sao bà lại làm như thế, bà chỉ bảo rằng:
– Mọi việc không phải luôn như ta tưởng.

Đêm kế tiếp, họ nghỉ đêm tại một gia đình nghèo khó nhưng hiếu khách. Sau khi chia sẻ cùng hai vị thần bữa tối của mình, hai vợ chồng nông dân nhường cả chỗ ngủ cho họ. Khi trời sáng, hai vị thần bắt gặp cặp vợ chồng nọ đang nức nở bên con bò sữa – nguồn thu nhập chính của họ – đã chết cứng từ đêm qua. Vị thần trẻ tuổi rất bực bội hỏi vị thần già:
– Sao bà lại để sự việc như vậy xảy ra? Gia đình giàu có kia có mọi thứ nhưng bà lại giúp họ. Gia đình này thật nghèo khó nhưng sẵn sàng chia sẻ mọi thứ thì bà lại để cho con bò của họ chết đi?
– Mọi việc không phải luôn như ta tưởng –vị thần cao tuổi từ tốn đáp.
Khi chúng ta nghỉ đêm trong nhà kho của căn nhà thứ nhất, ta thấy có vàng trong lỗ vỡ ở chân tường, nhưng vì chủ nhân của nó quá keo kiệt và không biết chia sẻ nên ta đã trám lỗ vỡ đó lại để họ không tìm thấy nó được. Đêm qua khi chúng ta ngủ trên giường của gia đình nông dân này, ta đã gặp thần chết đến lấy mạng vợ anh ta. Do vậy, ta đã xin hắn lấy con bò thế mạng. “Mọi việc không phải lúc nào cũng như ta tưởng, phải không?”.

Đôi khi sự việc diễn ra đúng như vậy, nhất là những lúc mà sự việc dường như đi ngược lại dự tính của ta, chống lại ta. Nếu bạn có niềm tin, chỉ cần bạn tin tưởng mọi sự việc, mọi khó khăn đều ẩn chứa sau nó một giải pháp có lợi cho bạn mà bạn có thể không biết được cho đến sau này.Hãy thử nghĩ:
Nếu bạn thấy khó ngủ tối nay, hãy nhớ đến những gia đình không nhà, mà đến giường cũng không có để qua đêm.
Nếu bạn có một ngày làm việc khổ sở, hãy nghĩ đến những người thất nghiệp.
Nếu bạn có những mối quan hệ đổ vỡ, hãy nghĩ đến những người không được yêu thương.

Câu chuyện 29: 
Con chó què !

Ông chủ cửa hàng bán thú nuôi mang tấm biển “Tại đây bán chó con” đóng lên cửa ra vào. Một cậu bé xuất hiện bên dưới tấm biển hỏi:
Ông định bán những chú cho con này bao nhiêu ạ?
– Cũng tùy, từ 30-50 đôla, cháu ạ.Cậu bé thò tay vào túi móc ra một ít tiền lẻ:
– Cháu chỉ có 2 đôla và 37 xu. Ông cho phép cháu ngắm chúng nhé.Người chủ mỉm cười, huýt sáo ra hiệu. Năm chú chó lơn tơn chạy ra, có một con chậm chạp theo sau. Ngay lập tức cậu bé chỉ vào chú chó khập khiễng:
– Con chó nhỏ ấy làm sao thế ạ?Bác sĩ bảo rằng xương chậu nó bị khiếm khuyết nên phải khập khiễng, què quặt suốt đời.
– Đây chính là con chó cháu muốn mua – Cậu bé tỏ vẻ rất thích thú.
– Không, ta nghĩ cháu không nên mua nó đâu. Còn nếu cháu thật sự thích nó thì ta tặng cho cháu đó.Cậu bé hơi bối rối, nhìn thẳng vào mắt ông chủ cửa hàng, rồi chìa tay đáp:
– Cháu không muốn được ông tặng. Nó cũng đáng giá như những con chó khác và cháu sẽ trả đủ tiền cho ông. Đây là 2 đôla 37 xu và cháu sẽ đưa ông thêm 50 xu mỗi tháng đến khi nào đủ tiền.
– Cháu sẽ không muốn mua con chó này đâu. Nó không thể chạy nhảy vui đùa với cháu như những con chó khác – người chủ tỏ vẻ phản đối.Cậu bé lặng lẽ đưa tay kéo ống quần lên, để lộ chiếc chân trái bị teo cơ đang được nâng giữ bằng một khung kim loại. Nhìn lên người chủ, nó dịu dàng nói:
– Cháu cũng đâu thể chạy nhảy vui đùa, và con chó này cần một ai đó thông cảm ông ạ.
Câu chuyện 30: Cách nhìn cuộc sống !
Cách nhìn cuộc sống sẽ quyết định cảm nhận và thái độ của mỗi người đối với những gì xảy ra trong cuộc sống.
John là một ông lão ít nói và thông thái. Ông thường ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ trước hiên nhà, nhìn mọi người qua lại. Đôi khi ông vẫy tay chào họ. Một hôm, cô cháu gái nhỏ của ông John ngồi xuống cạnh ông mình, và cả hai cùng nhìn những người qua lại trước nhà họ.Một người đàn ông lạ, cao lớn, anh ta nhìn quanh như tìm một nơi nào đó để dừng chân, rồi tiến đến gần hỏi ông John: Trong ngôi làng này người ta sống kiểu gì hả ông lão?Ông John chậm rãi hỏi lại: Vậy nơi mà anh vừa đi khỏi, người ta sống ra sao?Người lạ nhăn mặt: Nơi ấy hả? Mọi người chỉ toàn chỉ trích nhau. Hàng xóm thì ngồi lê đôi mách và nói chung là một nơi rất đáng chán.John nhìn thẳng vào mắt người lạ và nói: Anh biết không, nơi này cũng như thế, hệt như nơi anh vừa đi khỏi vậy.
Người đàn ông không nói gì, anh ta quay đi. Một lát sau, một chiếc ôtô dừng lại bên vệ đường. Người đàn ông trên xe đỡ vợ con mình xuống xe. Người vợ hỏi ông John có thể mua một ít thức ăn cho bọn trẻ ở đâu, còn người đàn ông ở lại chỗ chiếc xe. Anh ta lại gần ông John và hỏi: Thưa ông, nơi này sống có tốt không ạ?Vẫn như lần trước, ông John hỏi lại: Vậy nơi mà anh vừa đi khỏi thì thế nào?Người đàn ông tươi cười: Ở đó, mọi người sống rất thân thiết, luôn sẵn lòng giúp đỡ nhau. Chúng tôi không muốn ra đi chút nào, nhưng vì điều kiện làm việc nên phải chuyển tới đây.Ông John nở một nụ cười ấm áp: Đừng lo, nơi này cũng giống như nơi anh vừa đi khỏi đấy mà, cũng tốt lắm!Vợ con người đàn ông quay lại, họ cảm ơn và tạm biệt hai ông cháu John rồi lái xe đi. Khi chiếc xe đã đi xa, cô cháu nhỏ cất tiếng hỏi ông: Ông ơi, tại sao ông nói với người thứ nhất là nơi đây không tốt lành còn với người thứ hai ông lại nói là một nơi tuyệt vời?Ông John âu yếm nhìn vào đôi mắt xanh băn khoăn của đứa cháu nhỏ và bảo: Cháu ạ, dù có đi đến đâu, mỗi người vẫn mang thái độ của chính mình đối với cuộc sống đi theo. Chính thái độ của riêng mình,cộng với phản ứng của những người xung quanh với thái độ đó thì nơi mới đến có thể rất tồi tệ, hoặc rất tuyệt vời theo cảm giác của riêng họ mà thôi.

Câu chuyện 31: Tình yêu và thời gian !
Ngày xửa ngày xưa, khi trái đất còn rất hoang vắng, có một hòn đảo nhỏ rất xinh đẹp nằm giữa biển khơi lộng gió, đó là nơi mà tất cả các sắc thái của tình cảm đều muốn chọn làm nơi trú ngụ. Niềm Vui, Nỗi Buồn, Tri Thức… cũng như tất cả những tình cảm khác, kể cả Tình Yêu đều ở đó.
Một ngày nọ, một cơn địa chấn làm rung chuyển hòn đảo, tất cả được thông báo rằng: hòn đảo sẽ bị chìm. Vì thế tất cả nên chuẩn bị tàu và rời khỏi đảo một cách nhanh chóng nhất. Không muốn chen lấn nên Tình Yêu là người cuối cùng rời khỏi đảo. Chẳng may, thuyền của anh ta bị đánh dạt xa bờ. Hòn đảo đang dần chìm xuống từng giờ, anh ta hốt hoảng cầu cứu mọi người hãy nhanh chóng giúp anh ta vào bờ. Thịnh Vượng đang lướt qua trước mặt Tình Yêu trên một chiếc thuyền sang trọng, thấy thế anh ta vội hét to: “Thịnh Vượng ơi, giúp tôi vào bờ với!”. Thịnh Vượng đáp lời: “Ồ, tôi không thể, tàu của tôi đang chở rất nhiều vàng bạc, nặng lắm rồi, không còn chỗ cho anh nữa đâu”. Tình Yêu cuống cuồng vẫy vẫy tay kêu cứu Kiêu Hãnh, lúc này đang ngự trên một du thuyền tuyệt đẹp, vừa rời khỏi đảo: “Kiêu Hãnh ơi, tôi đây, đưa tôi cùng đi với anh nhé”. Kiêu Hãnh vênh váo bộ mặt trả lời thật lạnh lùng: “Anh nhìn xem, chiếc thuyền của tôi quá hoàn hảo, từ chân tơ đến kẽ tóc, anh có thể phá hỏng mọi thứ của tôi đấy”. Quá tuyệt vọng, anh ta quay sang cầu cứu sự giúp đỡ của Nỗi Buồn, nhưng lại nhận được một thái độ quá ư thờ ơ: “Anh không thấy tôi đang buồn rũ ra hay sao, xin hãy để tôi được yên”.
Niềm Vui đang đi chếch về phía nam hòn đảo, nhưng may mắn thay cho nó, nó đã không nghe được tiếng kêu cầu cứu của Tình Yêu.
Trong lúc tuyệt vọng nhất, bỗng một giọng nói vang lên, giọng nói của một người đàn ông già: “Lại đây nào Tình Yêu, tôi sẽ đem anh vào bờ, nhanh lên chứ”. Khi đã cập bờ an toàn, Tình Yêu vì quá vui mừng và sung sướng nên đã quên bẵng hỏi tên người đàn ông ấy. Anh ta ray rứt vì không biết ai đã cứu mình. Anh ta hỏi thăm nhiều người nhưng không ai biết, cho đến khi anh ta gặp Tri Thức, anh ta được biết rằng đó là Thời Gian.
Bởi chỉ duy nhất Thời Gian mới hiểu được tình yêu quan trọng đến thế nào trong đời sống này. Tình yêu, đó là vẻ đẹp vĩnh cửu và sự bất diệt của con người.

Câu chuyện 32: Cha ơi đến khi nào thì ngón tay con sẽ mọc lại?
Một người đàn ông đang đánh bóng chiếc xe hơi mới mua của mình thì cô con gái 4 tuổi của ông lại dùng đá để viết lên chiếc xe ấy. Điên tiết, ông ta cầm lấy bàn tay của đứa trẻ và đánh rất nhiều, và ông không nhận ra mình đang đánh bằng một cái mỏ lết. Lúc đến bệnh viện, cô bé phải cưa bỏ tất cả những ngón tay của mình vì vết thương quá nghiêm trọng.
Khi đứa trẻ nhìn thấy cha, cô bé tuyệt vọng hỏi “Cha ơi, đến khi nào thì ngón tay con sẽ mọc lại?”. Người cha đau đớn trong lặng câm. Ông trở lại chiếc xe hơi và tức giận đá vào nó. Phải đến lúc thấm mệt ông mới nhìn vào chỗ có những vết rạch mà con gái ông đã viết nên, cô bé đã viết.
“Con yêu cha.”
Bài học:Hãy hiểu một điều rằng, cả sự tức giận lẫn tình yêu thương đều không có giới hạn. Nên nhớ, “Đồ vật là để sử dụng, nhưng con người là để yêu thương”. Đừng để sự nóng nảy tức thời làm bạn cả đời phải hối hận.
Câu chuyện 33: Con có thể mua 1 giờ của bố không?
– Bố ơi, con có thể hỏi bố một câu được không?
– Được chứ, gì vậy? – Người cha đáp.
– Bố, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền?
– Đó không phải là chuyện của con, tại sao con lại hỏi bố như vậy?
– Con chỉ muốn biết một giờ bố kiếm được bao nhiêu tiền thôi mà, nói cho con nghe đi, bố – Cậu bé nài nỉ.
– Nếu con cần phải biết thì bố nói đây, bố làm được 20 USD một giờ.
– Vậy hả bố – Cậu bé cúi mặt đáp – …Con có thể mượn bố 10 USD được không?
Người cha nổi giận: “Nếu con vay tiền bố chỉ để mua đồ chơi vớ vẩn hay mấy thứ vô bổ gì đó thì hãy đi ngay về phòng, lên giường nằm và suy nghĩ xem tại sao con lại có thể ích kỷ như vậy. Bố phải làm việc vất vả suốt cả ngày rồi, bố không có thời gian cho những trò trẻ con như thế này đâu”.
Cậu bé lặng lẽ đi về phòng, đóng cửa lại. Người đàn ông ngồi xuống và càng tức giận hơn khi nghĩ đến những điều con trai mình vừa hỏi: “Tại sao nó lại dám hỏi mình những câu hỏi như vậy chỉ để xin tiền thôi nhỉ?”.
Khoảng một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, anh nghĩ có lẽ mình hơi nghiêm khắc với con. Có thể nó thật sự thiếu 10 USD để mua thứ gì đó và thực ra nó đâu có thường hay xin tiền mình. Anh tiến về phía phòng con trai và mở cửa.
– Con đã ngủ chưa, con trai? – Anh hỏi.
– Chưa bố ạ, con vẫn còn thức.
– Bố nghĩ có lẽ lúc nãy bố quá nghiêm khắc với con. Hôm nay là một ngày dài và bố đã trút sự bực mình lên con. Đây, 10 USD mà con đã hỏi – Người cha nói.Thằng bé ngồi bật dậy, mỉm cười và reo lên: “Ôi, cảm ơn bố!”. Rồi nó luồn tay xuống dưới gối lôi ra mấy tờ giấy bạc nhàu nát. Nhìn thấy tiền của thằng bé, người đàn ông lại bắt đầu nổi giận. Thằng bé chậm rãi đếm từng tờ bạc một rồi ngước nhìn bố nó.
– Tại sao con đã có tiền rồi mà còn xin bố nữa ? – Người cha nói trong giận dữ.
– Bởi vì con không đủ…, nhưng bây giờ thì đủ rồi ạ… Bố ơi, bây giờ con có 20 USD, con có thể mua một giờ của bố không? Ngày mai bố hãy về nhà sớm, con xin bố, con muốn được ăn tối cùng với bố – cậu bé nói.
Người cha như chết lặng người. Anh vòng tay ôm lấy cậu con trai bé nhỏ và cầu xin sự tha thứ.
Nếu ngày mai bạn chết đi, công ty nơi mà bạn đang làm việc sẽ dễ dàng thay thế người khác. Còn gia đình và bạn bè của chúng ta sẽ cảm thấy mất mát rất lớn trong suốt quãng đời còn lại. Hãy suy nghĩ về điều này bởi chúng ta luôn tự ép mình dành nhiều thời gian cho công việc hơn là gia đình.
Câu chuyện 34: Xả b!
Thầy giáo hỏi: “Có người muốn đun ấm nước, đun được một nửa thì phát hiện ra củi không đủ. Anh ta nên làm thế nào?”
Có học trò nói: “Mau đi kiếm củi”.
Có học trò nói: “Đi mượn, đi mua”.
Thầy giáo nói: “Tại sao không đổ một phần nước trong ấm đi?”
Các học trò chợt ngộ.
Bài học: Việc đời không thể mọi việc đều như ý, có xả bỏ thì mới có đắc được. Đời người biết bao nhiêu tìm kiếm, không phải ở muôn núi ngàn khe, mà ở ngay trong gang tấc.

Câu chuyện 35: 
Những sợi bông bay!

“Con đã loan tin đồn thất thiệt về người hàng xóm của mình, thưa cha!” – người phụ nữ nọ xưng tội với một linh mục – “Số là hôm ấy, con nhìn thấy chị hàng xóm bước đi loạng choạng trong sân, con nghĩ rằng chị ấy say rượu; và con đã nói tin này cho một số người khác. Bây giờ con mới biết được rằng sở dĩ chị ấy bước đi lảo đảo là do chị ấy bị một vết thương ở chân. Thưa cha, con phải làm gì để xóa tin đồn tai hại mà con đã gây ra?”
Vị linh mục cáo lỗi với người phụ nữ, đứng lên, đi vào phía trong. Một lát sau, ông trở lại, trên tay cấm một cái gối bông. Ông đưa người phụ nữ ra cổng, rút ra một con dao, khóet một lỗ trên chiếc gối. Ông moi tất cả bông trong chiếc gối ra ngoài và thả bông bay tứ tung trong không trung. Những sợi bông bay chập chờn, tản mác khắp nơi, chúng đáp xuống khắp mặt sân, trong những luống hoa, những thảm cỏ, những cành cây… Một số sợi bông bay sang tít bên kia đường và đáp xuống những nơi nào chẳng rõ.
Vị linh mục quay sang, nói với người phụ nữ: “Bây giờ chị có thể đi gom lại tất cả những sợi bông bay tứ tán đó không?”
Người phụ nữ nhún vai, trợn mắt và lắc đầu: “Thưa cha, khó lắm! Con không làm nổi chuyện đó đâu.”
Vị linh mục nhìn đăm chiêu vào khoảng không, rồi nói với giọng thật trầm, chậm rãi: “Những lời đồn đóan vô căn cứ của chúng ta cũng chẳng khác nào những sợi bông bay đó!”
Câu chuyện 36: 
Bức tranh đẹp nhất trên đời!
Một họa sĩ suốt đời ước mơ về một bức tranh đẹp nhất trần gian. Ông đến hỏi vị giáo sĩ để biết được điều gì đẹp nhất. Vị giáo sĩ trả lời: “Tôi nghĩ điều đẹp nhất trần gian là niềm tin vì niềm tin nâng cao giá trị con người”.
Hoạ sĩ cũng đặt câu hỏi tương tự với cô gái và được trả lời: “Tình yêu là điều đẹp nhất trần gian, bởi tình yêu làm cho cay đắng trở nên ngọt ngào, mang đến nụ cười cho kẻ khóc than, làm cho điều bé nhỏ trở nên cao trọng, cuộc sống sẽ nhàm chán biết bao nếu không có tình yêu”.Cuối cùng họa sĩ gặp một người lính mới trở về từ trận mạc. Được hỏi, người lính trả lời: “Hòa bình là cái đẹp nhất trần gian, ở đâu có hòa bình là ở đó có cái đẹp.” Và họa sĩ đã tự hỏi mình: “Làm sao tôi có thể vẽ cùng lúc niềm tin, hòa bình và tình yêu ?…”
Khi trở về nhà, ông nhận ra niềm tin trong ánh mắt các con, tình yêu trong cái hôn của người vợ. Chính những điều đó làm tâm hồn ông ngập tràn hạnh phúc và bình an. Họa sĩ đã hiểu thế nào là điều đẹp nhất trần gian. Sau khi hoàn thành tác phẩm, ông đặt tên cho nó là: “Gia đình”.
Thật vậy, gia đình là nơi đầy ắp tiếng cười của trẻ thơ, tiếng hát của người mẹ và sức mạnh của người cha. Nơi đó có hơi ấm của những con tim biết yêu, là ánh sáng của đôi mắt tràn đầy hạnh phúc, là sự ân cần, là lòng chung thủy.
Gia đình là ngôi thánh đường đầu tiên cho tuổi thơ học những điều hay lẽ phải, niềm tin và lý tưởng sống.
Đó là nơi chúng ta tìm về để được an ủi, nâng đỡ.
Đó là nơi những món ăn đơn sơ cũng thành mỹ vị.
Đó là nơi tiền bạc không quí bằng tình yêu.
Đó là nơi mà ngay cả nước sôi cũng reo lên niềm vui hạnh phúc
Câu chuyện 37: Liều thuốc độc dành cho mẹ chồng!
Ngày tháng trôi qua, Li-li và mẹ chồng thường xuyên cãi vã rất gay gắt. Tệ một nỗi, cuối cùng Li-li luôn phải tuân theo mọi ý muốn của mẹ chồng. Không khí gia đình rất căng thẳng, mệt mỏi.Li-li không thể chịu đựng được cách đối xử tàn tệ và độc đoán của mẹ chồng nữa, cô quyết định đến gặp một người bạn tốt của cha mình là ông Huang. Ông Huang chuyên bán thảo dược. Cô kể cho ông nghe mọi chuyện và hỏi ông có thể cho cô một vị thuốc độc để giải quyết nhanh chóng chuyện này.Ông Huang suy nghĩ một lúc rồi nói: “Li-li, bác sẽ giúp cháu. Nhưng cháu phải nghe và làm theo những gì bác dặn”.
Li-li đáp: “Vâng, thưa bác, cháu sẽ làm theo tất cả những gì bác dặn”.
Ông Huang đi vào phòng trong, lát sau mang ra một gói dược thảo. Ông nói: “Cháu không thể dùng chất độc tác dụng nhanh để đầu độc mẹ chồng vì mọi người sẽ nghi ngờ. Do vậy, bác đưa cho cháu một số vị thuốc sẽ từ từ tạo thành chất độc trong cơ thể bà ấy.Hàng ngày, cháu hãy chuẩn bị một ít thịt lợn hoặc thịt gà và cho một chút những vị thuốc này vào suất ăn của mẹ chồng cháu. Để mọi người không nghi ngờ cháu khi bà qua đời, cháu phải rất cẩn thận, gần gũi và thân thiện với bà ấy, không được cãi lại bà, tuân theo những gì bà ấy muốn và đối xử với bà ấy như một nữ hoàng”.Li-li phấn khởi vô cùng. Cô cảm ơn ông Huang, khẩn trương về nhà bắt đầu kế hoạch.
Ngày tháng trôi qua, Li-li phục vụ mẹ chồng những món đồ ăn tuyệt ngon. Cô luôn ghi nhớ những gì ông Huang nói để tránh không bị nghi ngờ. Cô đã biết nhịn, làm theo những gì mẹ chồng mong muốn và đối xử với bà như chính mẹ đẻ của mình.Sáu tháng trôi qua, không khí cả gia đình thay đổi.Li-li đã quen kiểm soát cá tính của mình đến mức cô cảm thấy hầu như không còn buồn bực một chút nào. Cô không còn cãi vã với mẹ chồng và bà dường như cũng nhân hậu, dễ tính hơn.Thái độ của mẹ chồng với Li-li thay đổi. Bà bắt đầu yêu quý Li-li như con đẻ. Bà luôn miệng ca ngợi với bạn bè và họ hàng rằng Li-li là cô con dâu tốt nhất bà tìm được. Chứng kiến những gì đang diễn ra, chồng của Li-li thấy hạnh phúc vô cùng.
Một hôm, Li-li đến gặp ông Huang và yêu cầu ông giúp đỡ một lần nữa. Cô nói: “Thưa bác Huang, bác có thể giúp cháu ngăn chặn chất độc kia không làm hại mẹ chồng cháu được không? Bà đã thay đổi, rất tốt và yêu thương cháu, cháu cũng yêu quý bà. Cháu không muốn bà chết vì thuốc độc mà cháu đã cho bà ăn”.
Ông Huang mỉm cười lắc đầu: “Li-li, bác chưa bao giờ đưa cháu thuốc độc. Những vị thuốc bác cho cháu đều là vitamin tăng cường sức khỏe. Chất độc duy nhất nằm ở trong đầu cháu và thái độ của cháu với mẹ chồng. Tuy nhiên, nó đã bị tiêu diệt bởi tình cảm và sự yêu quý cháu dành cho bà ấy rồi”.
Câu chuyện 38: Bài học bên trảng c!
Ngày kia, một thầy giáo và học viên của mình cùng ngồi nghỉ dưới tán cây lớn, gần đó là trảng cỏ rộng.
Chợt người học viên hỏi: “Thầy ạ, em cảm thấy rối trí trong việc làm sao tìm được người bạn đời như ý muốn. Thầy có thể giúp em chăng?”.
Thầy sau một lúc im lặng nói: “Ừm, câu hỏi khá khó nhưng cũng đơn giản…”
Học viên ngạc nhiên: “Vậy là sao hả thầy?”
Thầy bèn nói: Hãy nhìn kia, trảng cỏ rộng lớn ấy. Bây giờ em ra đó, băng qua nó nhưng nhớ là không được quay đầu lại, chỉ tiến thẳng tới trước thôi. Trên đường đi em cố tìm xem có cây cỏ nào xinh đẹp thì nhổ lên và đem về cho thầy. Chỉ một cây cỏ thôi, không phải nắm nhé. Giờ thì đi đi.
Học viên: Dạ được. Thầy đợi chút nhé.Ít phút sau…
Học viên: Em đã về…
Thầy: Ừ, mà này, thầy không hề thấy cây cỏ xinh đẹp nào như đã dặn trên tay em cả.
Người học viên: Trên đường đi, em thấy ít cây cũng gọi là xinh đẹp, nhưng em nghĩ rằng mình có thể tìm được cây đẹp hơn, vì vậy em đã không chọn. Cứ thế, và rồi em đi đến cuối trảng cỏ mà chưa chọn được cây nào cả. Và vì thầy dặn không đi ngược lại nên em đành về tay không.
Thầy: Đó là những gì xảy đến trong cuộc sống của chúng ta. Cỏ là những người ở quanh em. Cây cỏ xinh đẹp là người thu hút em. Còn trảng cỏ chính là thời gian.
Khi tìm kiếm một người để chung sống cùng nhau suốt đời, đừng luôn so sánh với những người khác và hy vọng mình sẽ kiếm được người tốt nhất. Vì như thế, em sẽ chỉ đánh mất thời gian quý báu trong đời, hãy nhớ rằng: “Thời gian không bao giờ quay trở lại”. Thay vào đó, hãy học cách chấp nhận con người của cô ấy, hay anh ấy.

Câu chuyện 39: 
Con chim ưng của Thành cát tư hãn!

Thành cát Tư Hãn là một vị vua nổi tiếng, quân đội của ông đánh đến đâu thắng đến đó. Vó ngựa của quân Mông Thát tung hoành khắp nơi, phía bắc đến tận dải Bai Can, phía nam đến Hoàng Hà tức chiếm cả nước Trung Quốc (lúc đó là nhà Kim và nhà Tống) , phía đông đến sông Tùng Hoa, Tây đến Lý Hải (biển Casienne), nghĩa là bao gồm phần đất liền mênh mông Nam Sibere, Trung Quốc, Trung Á và một phần ngoại Cáp-ca-do (Caucase), một phần châu Âu có cả thành phố Matxcova.
Một buổi sáng nọ, trên đường trở về cung điện, Thành Cát Tư Hãn có nhã hứng săn bắn. Ông cùng các thuộc hạ rẽ vào cánh rừng gần lâu đài săn bắn. Những người đi săn cùng ông đều mang theo cung tên, nhưng Thành Cát Tư Hãn mang theo trên cánh tay của ông một con chim ưng mà ông yêu thích: nó sẽ bắt mồi nhanh hơn và chính xác hơn bất cứ mũi tên nào, bởi vì nó có thể bay vút lên trời cao và nhìn thấy mọi vật mà con người không thể thấy.Thế nhưng đoàn người lùng sục nhưng không săn được gì cả. Đến trưa, mọi người quay lại chỗ cắm trại, Thành Cát Tư Hãn vốn thích được một mình rong ruổi cùng con chiến mã nên ông tách đoàn đi riêng, ông thông thuộc mọi đường đi lối lại trong khu rừng này. Vì vậy, trong khi cả đoàn đi săn trở về lâu đài bằng con đường ngắn nhắt thì ông lại quyết định đi băng qua thung lũng dù biết đi theo đường này sẽ mất nhiều thời gian hơn.
Sau một ngày dài rong ruổi, Thành Cát Tư Hãn cảm thấy khát nước đến mức cổ họng như có lửa đốt. Chú chim ưng rời khỏi vị trí quen thuộc trên cổ tay nhà vua, bay vút lên trời, bao giờ nó cũng tìm được đường về cung. Trong sức nóng của mùa hè, mọi dòng suối đều khô cạn, và ông không tìm được nước để uống.Thành Cát Tư Hãn cho ngựa đi nước kiệu khi nhớ ra ở gần con đường mòn có một con suối nhỏ. Thế nhưng, ông tìm mãi mà chẳng thấy con suối ấy đâu. Ông tiếp tục cho ngựa tiến về phía trước và nhìn thấy nước rỉ từ hai khe đá trên vách núi. Thành Cát Tư Hãn biết những giọt nước này xuát phát từ một con sông hay một cái hồ nào đó trên kia. Vào mùa mưa, dòng suối sẽ tràn qua khe đá này, nhưng bây giờ đang là mùa hè nên ông đành bằng lòng với những giọt nước hiếm hoi đang nhỏ giọt kia.Thành Cát Tư Hãn xuống ngựa và lấy ra chiếc cốc bằng bạc mà lúc nào ông cũng mang theo bên mình. Thật lâu nước mới chảy đầy cốc và, ngay lúc ông đưa chiếc cốc lên môi mình, con chim ưng bay lên và giật chiếc cốc từ tay ông rồi ném nó xuống đất.Thành Cát Tư Hãn giận lắm, nhưng vì con chim ưng rất được ông yêu thích nên ông cho rằng có lẽ nó cũng khát nước. Ông cúi xuống nhặt chiếc cốc lên, lau sạch bụi đất, và lại hứng nước vào cốc. Lần này, khi nước chỉ mới được nửa cốc, con chim ưng lại lao đến tấn công và làm đổ nước lần nữa.Thành Cát Tư Hãn rất quý con chim, nhưng ông không thể chấp nhận sự vô lễ như thế trong bất cứ hoàn cảnh nào; không chừng có ai đó nhìn thấy cảnh này từ xa và, sau đó, sẽ kể lại cho các chiến binh của ông rằng một nhà chinh phục vĩ đại mà lại không thể thuần hoá nổi chỉ một con chim.Lần này, ông rút kiếm ra khỏi vỏ, nhặt chiếc cốc và lại hứng nước, một mắt canh chừng dòng nước chảy, còn mắt kia để ý đến con chim ưng. Ngay lúc ông có đủ nước trong cốc và sắp uống, thì con chim ưng lại bay lên và lao về phía ông. Thành Cát Tư Hãn, với một nhát kiếm, đâm thủng qua lồng ngực con chim.
Con chim ưng tội nghiệp rơi phịch xuống đất, nằm thoi thóp trên nền đất và một lúc sau thì chết ngay dưới chân chủ.Nhưng khi nhà vua quay lại thì chẳng thấy chiếc cốc của mình đâu. Ông tìm quanh thì thấy nó đã rớt xuống giữa khe đá hẹp mà không thể nhặt nó lên được.
– Nhất định ta sẽ tìm được nước uống từ con suối này. – Ông tự nhủ.Với quyết tâm đó, ông lội ngược lên thượng nguồn. Cuộc hành trình khá vất vả; càng leo lên cao, cơn khát càng giày vò ông.Ông kinh ngạc khi thấy quả nhiên có một vũng nước, và ngay giữa vũng nước đó là xác một con rắn độc nguy hiểm nhất của miền đất này. Nếu ông lỡ uống nước đó, chắc hẳn ông đã chết rồi.Nhà vua đứng lặng người, quên cả cơn khát. Trong đầu ông hiện lên hình ảnh xác con chim ưng tội nghiệp đang nằm trên đất lạnh.
– Con vật đáng thương đã tìm mọi cách cứu sống ta. – Ông bật khóc. – Vậy mà ta đã làm gì thế này? Trời hỡi, làm sao để cứu con vật khốn khổ ấy sống lại bây giờ? Ta biết lấy gì để đền đáp ơn cứu mạng của nó đây? Chính tay ta đã giết chết người bạn trung thành nhất của mình.Thành Cát Tư Hãn trở lại khe đá, nhẹ nhàng đỡ xác con vật tội nghiệp lên tay và đặt nó vào túi săn. Sau đó, ông lên ngựa và phi thẳng về cung.
Ông ra lệnh làm một bức tượng chim bằng vàng, và trên một cánh chim, ông khắc dòng chữ:
Thậm chí khi một người bạn làm điều gì đó anh không thích, người đó vẫn cứ là bạn của anh.
Và trên cánh bên kia, ông khắc dòng chữ:
Bất cứ hành động nào được thực hiện trong sự giận dữ đều là hành động đưa đến sự thất bại.

Câu chuyện 40: 
Chuyện về những hạt muối!

Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già với tâm trạng bi quan và chỉ thích phàn nàn. Đối với anh, cuộc sống là một chuỗi ngày buồn chán, không có gì thú vị.
Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.
– Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.Lập tức, chàng trai làm theo.
– Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.
Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước:
– Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.
– Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào – Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.Người thầy chậm rãi nói:
– Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích.

Câu chuyện 41: 
Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh!

Chị là Oshin – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..
Hôm nay chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo: Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng : Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ… Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ… đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với Con : Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn “căn phòng dành cho nó” thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát… tự mừng cho mình.
Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào… Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm… Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ? Thằng bé hồ hởi : Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự… Thằng bé mở cửa… Ông bước vào: Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ… Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ… Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!
Nhiều năm tháng qua đi… Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào…

Câu chuyện 42: 
Giá trị của lòng lương thiện!

Đêm đó đã rất khuya, một đôi vợ chồng cao tuổi ngoại quốc tìm đến một khách sạn ở khu du lịch hỏi thuê phòng. Người lễ tân, một thanh niên trẻ nhã nhặn đáp: “Xin lỗi, khách sạn chúng tôi đã kín khách, không còn chỗ nào cả”. Song, khi thấy bộ dạng mệt mỏi và thất vọng của 2 vị khách, người lễ tân lại nói: “Tuy nhiên, để tôi nghĩ cách xem sao…”.
Anh đương nhiên không muốn họ tiếp tục phải đi gõ cửa từng khách sạn mà xem ra cũng đã kín đặc người trong thị trấn, rồi cuối cùng phải ngồi vật vạ đâu đó bên lề đường suốt cả đêm. Vậy nên, anh dẫn hai vị khách ấy đến một gian phòng nhỏ nhưng ngăn nắp và sạch sẽ: “Đây không phải gian phòng tốt, nhưng lúc này tôi chỉ có thể làm được đến vậy”.
Ngày hôm sau, khi hai vị khách đến thanh toán, người lễ tân từ chối: “Không cần, vì đó chỉ là phòng nghỉ của tôi, cho ông bà mượn tạm qua đêm. Chúc ông bà lên đường may mắn”. Hóa ra, cả đêm hôm đó người lễ tân đã không ngủ mà ngồi làm việc trong quầy. Hai vị khách vô cùng cảm động. Khi họ đã đi khỏi, anh tiếp tục bận rộn với công việc của mình và quên hẳn chuyện đó.
Không ngờ một ngày kia, anh nhận được một tấm vé máy bay cùng thư mời đến New York làm việc. Hóa ra hai vợ chồng già ấy thuộc hàng tỷ phú, sau khi quay về họ quyết định mua hẳn một khách sạn sang trọng để kinh doanh và mời người lễ tân tốt bụng đến làm quản lý với niềm tin chắc chắn anh sẽ làm rất tốt công việc này.
Đó là câu chuyện truyền kỳ về người giám đốc đầu tiên của chuỗi khách sạn hàng đầu thế giới Hilton. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: Nếu biết yêu thương đồng loại, nếu con người đối đãi với nhau bằng chân tình, bất cứ việc gì cũng có thể “nghĩ ra cách…”

Câu chuyện 43: 
Giá trị của mọi người xung quanh ta!

Tại một ngôi làng nhỏ, có một vị giáo sư thường đến nói chuyện về cuộc sống, về cộng đồng vào mỗi ngày chủ nhật. Ngoài ra, ông còn tổ chức nhiều hoạt động cho những cậu bé trong làng cùng chơi.
Nhưng đến một ngày chủ nhật nọ, một cậu bé, vốn rất chăm đến nghe nói chuyện bỗng nhiên không đến nữa. Nghe nói cậu ta không muốn nghe những bài nói chuyện tầm xàm và cũng chẳng muốn chơi với những cô cậu bé khác nữa.
Sau hai tuần, vị giáo sư quyết định đến thăm nhà cậu bé. Cậu bé đang ở nhà một mình, ngồi trước bếp lửa.Đoán được lý do chuyến viếng thăm, cậu bé mời vị giáo sư vào nhà và lấy cho ông một chiếc ghế ngồi bên bếp lửa cho ấm.Vị giáo sư ngồi xuống nhưng vẫn không nói gì. Trong im lặng, hai người cùng ngồi nhìn những ngọn lửa nhảy múa.Sau vài phút, vị giáo sư lấy cái kẹp,cẩn thận nhặt một mẩu than hồng đang cháy sáng ra và đặt riêng nó sang bên cạnh lò sưởi.Rồi ông ngồi lại xuống ghế, vẫn im lặng. Cậu bé cũng im lặng quan sát mọi việc.Cục than đơn lẻ cháy nhỏ dần, cuối cùng cháy thêm được một vài giây nữa rồi tắt hẳn, không còn đốm lửa nào nữa. Nó trở nên lạnh lẽo và không còn sức sống.Vị giáo sư nhìn đồng hồ và nhận ra đã đến giờ ông phải đến thăm một người khác. Ông chậm rãi đứng dậy, nhặt cục than lạnh lẽo và đặt lại vào giữa bếp lửa. Ngay lập tức, nó lại bắt đầu cháy, tỏa sáng, lại một lần nữa với ánh sáng và hơi ấm của những cục than xung quanh nó.Khi vị giáo sư đi ra cửa, cậu bé chủ nhà nắm tay ông và nói:
– Cảm ơn bác đã đến thăm, và đặc biệt cảm ơn bài nói chuyện của bác. Tuần sau cháu sẽ lại đến chỗ bác cùng mọi người.

Câu chuyện 44: 
Chuyện ông già mù xin ăn nơi góc ch!

Mưa. Đã mấy hôm nay cứ mưa rồi mưa mãi. Chẳng ai ưa cái khí trời ẩm ướt, dai dẳng, thấm hơi lạnh và ám hơi nước này. Cả đất, cả trời bị màn mưa mỏng tanh như khói sương mù bó chặt lấy. U ám, tẻ nhạt và bạc phếch. Cái thời tiết ấy dễ làm con người ta quên đi nhiều thứ hoặc một vài thứ, hữu hình hoặc vô hình.
Chợ, đông người và tấp nập. Ồn ào, xô bồ, cạnh tranh và bon chen.Góc chợ, một ông già mù ngồi bó gối. Đôi mắt đục hướng ra xa xăm vô định. Trước mặt ông là cái nón lá đã rách tả tơi, ẩm ướt nước mưa. Ông có lẽ đã ngồi đó lâu lắm. Khuôn mặt khắc khổ không che lấp đi vẻ nhân từ.Những nếp nhăn của tuổi già xô đẩy nhau như cho người ta thấy ông đã từng qua đủ những sóng gió thời ông trai trẻ. Lớp áo mỏng phía ngoài thấm nước mưa phùn đã chuyển từ nâu bạc sang màu đậm.Chợ đông người. Người ta vẫn lướt qua vội vã.
Có một cô gái trẻ vẻ sang trọng, thời trang, ngồi trên xe máy dừng ngay trước mặt ông cụ mua hàng ngay gần đó. Liếc ông một cái, lẩm bẩm: “Ngày nào đi chợ cũng thấy ngồi. Có tay có chân chứ có què quặt đâu mà phải sờ lần ăn xin như thế?”Mua xong, cô lên xe rồ ga đi, vài vệt nước từ chiếc xe bắn ra đập vào nón của ông. Ông khẽ đưa đôi mắt đục mờ theo hướng xe cô gái, chỉ biết im lặng…Chợ bắt đầu vãn người. Mấy người phụ nữ đi bán mớ rau, con cá hết hàng sớm ngang qua chỗ ông đều không ngại lấy trong túi ra dăm ba ngàn lẻ, bỏ vào chiếc nón ướt. Ông không quên gật đầu nói tiếng cám ơn khe khẽ cho những người tốt bụng. Người mù, họ có thính giác tuyệt vời như thế đấy!Chợt, một cậu thanh niên ngang qua. Đã đi lướt qua rồi nhưng cậu lại quay trở lại, móc trong túi tờ hai ngàn lẻ đã cũ nhàu, vo viên ném bịch vào giữa nón. Ông cụ khẽ lắng tai nghe. Như mọi lần ông nói: “Cám ơn đã thương tình!”.
Có hai mẹ con đi chợ về ngang qua. Đứa bé đội cái mũ màu hồng nhỏ nhỏ, nắm tay mẹ bước từng bước chậm vì sợ đường trơn, trên tay nó giữ khư khư cái bánh mì được bọc trong mấy lần giấy bóng.Dừng lại trước mặt ông già mù, đứa bé kéo tay mẹ nó nói khẽ gì đó. Mẹ nó cười, đưa cho nó tờ năm ngàn trong ví. Nó đi tới cái nón của ông, lấy hai tay đặt cẩn thận tờ tiền vào trong nón, không quên nhặt mấy đồng tiền lẻ người ta vất vô ý gần bay ra phía ngoài vào.
“Cháu gửi ông ạ!”“Ông xin…”, ông khẽ nói run run, đôi bàn tay đưa ra chạm vào vành nón đã rách nát.Đứa trẻ quay lại, đi ra chỗ mẹ nó đứng. Nhưng bất chợt nó quay lại chỗ ông già mù. Nó khẽ đặt cái bánh mì vào tay ông rồi cười hồn nhiên:“Cháu nhường ông nhé. Ông ăn luôn đi không nguội mất!”Ông già cầm cái bánh mì của đứa trẻ, đôi mắt đục chợt ngân ngấn nước. Mẹ đứa bé đứng ngoài mỉm cười, vẫy tay gọi nó, hai mẹ con chào ông rồi trở về nhà.
Mưa nặng hạt thêm, ông già cầm chiếc bánh mì nóng trên tay mặc cho những hạt nước rơi vào chiếc nón ngay phía trước…

Câu chuyện 45:
 
Câu chuyện chú ếch!

Một bầy ếch đi dạo trong rừng và có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Tất cả các con ếch còn lại trong bầy đều bu quanh miệng hố để kéo chúng lên. Nhưng khi thấy cái hố quá sâu, cả bầy liền nói với hai con ếch rằng chúng chỉ còn nước chết mà thôi.Hai con ếch bỏ ngoài tai những lời bình luận đó và cố hết sức nhảy lên khỏi hố. Những con ếch kia lại nói với chúng đừng nên phí sức, rằng chúng chỉ còn nước chết.
Sau cùng, một con ếch phía dưới nghe theo những gì cả bầy đã nói, nó bỏ cuộc và ngã lăn ra chết trong sự tuyệt vọng.
Con ếch còn lại tiếp tục cố gắng nhảy. Một lần nữa cả bầy xúm lại và gào thét lên khuyên nó hãy thôi đi…vô ích thôi. Lạ thay, Nó càng nghe… càng nhảy mạnh hơn nữa. Cuối cùng nó nhảy được lên bờ. Cả bầy vây quanh và hỏi nó: “Anh không nghe tụi tôi nói gì hay sao?”. Thì ra con ếch này bị điếc. Nó tưởng cả bầy ếch đã động viên, cổ vũ nó suốt khoảng thời gian vừa qua.

Có một sức mạnh sống và chết nơi miệng lưỡi chúng ta. Một lời động viên khích lệ cho một người đang bế tắc có thể vực người ấy dậy và giúp anh ta vượt qua khó khăn. Nhưng cũng lời nói có thể giết chết một người trong cơn tuyệt vọng. Do đó, hãy cẩn thận với những gì chúng ta nói ra. Bất kỳ người nào cũng có thể nói những lời hủy diệt để cướp đi tinh thần của những người đang ở trong hoàn cảnh khốn khó. Quý báu thay là những ai dành thì giờ để động viên và khích lệ người khác.
Câu chuyện 46: Thứ của mình người khác lấy mất ông trời sẽ trả lại cho!
Vào triều đại nhà Minh, có một thư sinh tên là Ngô Tử Điềm. Ngô Tử Điềm mồ côi mẹ từ rất sớm, cha cậu cưới vợ hai. Mẹ kế của Tử Điểm rất bất công, bà chỉ đối xử tốt với người con ruột của mình, còn đối với Tử Điềm thì lại rất không tốt. Dần dần trong lòng Tử Điềm có chút bất bình thậm chí oán giận mẹ kế.Sau này, khi Tử Điềm cưới vợ, mẹ kế cũng không đối xử tốt với vợ của anh ta. Trong lòng Tử Điềm thầm nghĩ:“Thật là bất công, mình không thể chịu đựng thêm được nữa, phải đi tìm mẹ kế nói cho ra lẽ mới được.”Thế là Tử Điềm bèn đi tìm mẹ kế nói chuyện. Nhưng lại bị vợ bắt gặp, vợ anh ta khuyên can rằng: “Chúng ta là con nên chịu nhịn một chút.”
Sau này, khi cha của Tử Điềm qua đời. Ông có để lại ruộng đất và tiền bạc. Mẹ kế của Tử Điềm chỉ chia cho hai vợ chồng Tử Điềm một số đất ít ỏi còn hai mẹ con bà nhận hết phần tiền và phần lớn ruộng đất. Lần này, Tử Điềm quyết không nhẫn nhịn nữa mà lập tức đi tìm mẹ kế để đòi sự công bằng.Nhưng vợ biết được và ngăn cản lại. Người vợ còn nói rằng: “Có hại chịu thiệt là phúc! Hơn nữa chúng ta cần phải hiểu, đã là thứ của chúng ta thì có chạy cũng không chạy thoát, đâu; có cái nào cứ tranh là được? Càng tranh giành, phúc báo càng bị hao tổn.”Quả nhiên, không lâu sau vì người con riêng của mẹ kế và cha Tử Điềm có thói quen đam mê cờ bạc, nên toàn bộ tài sản đã nhanh chóng tiêu tan. Hai mẹ con người mẹ kế này phải đi ra đường xin ăn.
Nếu là người bình thường ở vào hoàn cảnh giống như Tử Điềm, chắc hẳn sẽ có người hả hê mà nghĩ: “Đúng là trời xanh có mắt!” Nhưng vợ của Tử Điềm đúng là người hiểu lẽ đạo lý. Cô khuyên bảo chồng đi tìm và đón mẹ kế cùng người em về nhà. Sau khi đón mẹ kế và em chồng trở về nhà, hai vợ chồng Tử Điềm cùng giúp người em này bỏ thói quen cờ bạc, khiến hai người họ vô cùng cảm động. Thế là từ đó trở đi, cả gia đình cùng nhau sống cuộc sống vui vẻ, chan hòa.Về sau, hai vợ chồng Tử Điềm sinh được ba người con trai và cả ba người này sau khi trưởng thành đều thi đậu tiến sĩ. Quả là phúc báo cho những việc làm lương thiện của vợ chồng anh ta. Ba người con, từ nhỏ đã được mẹ giáo dưỡng lại được tận mắt chứng kiến cách đối nhân xử thế của mẹ nên trong cuộc sống sau này luôn được mọi người kính trọng, gia đình hạnh phúc.

Cho nên, làm người đừng quá so đo, đặc biệt với người thân thiết của mình. Có thiệt hãy biết chịu đựng một chút, người khác thiếu nợ mình, ông trời chắc chắn sẽ trả lại cho mình.
Câu chuyện 47: Bài học cđời !
Một thanh niên vì muốn tìm hiểu nước Đức, nên một mình đến nước Đức thuê chung cư ở. Chủ nhà là một ông lão hòa ái, dễ gần; sau khi xem phòng, anh thấy rất hài lòng, liền muốn ký hợp đồng thuê dài hạn với ông chủ.Ông chủ cười nói: “Không! Chàng thanh niên, anh chưa từng ở đây, còn chưa biết chỗ này tốt hay không, chúng ta nên ký hợp đồng ở thử, sau khi có những trải nghiệm thực tế, khi ấy sẽ cân nhắc có nên thuê dài hạn không.”Anh nghe xong thấy có lý, cuối cùng đồng ý ký hợp đồng 5 ngày với ông lão. Gian phòng rất ấm áp, ông lão cũng rất tin tưởng anh, nên không hề đến kiểm tra đồ đạc. Ngoài ra, rác thải không cần đem xuống phía dưới, đặt ở cửa ra vào sẽ có công nhân vệ sinh đến lấy theo lịch, cả hành lang sạch sẽ đến mức không có một hạt bụi.
Hạn 5 ngày đã đến, anh muốn thảo luận với ông lão để có thể thuê dài hạn, thì xảy ra một chuyện ngoài ý muốn, anh bất cẩn làm vỡ một ly thủy tinh. Anh rất khẩn trương, cảm giác thấy cái ly này giá trị xa xỉ, e rằng làm vỡ ly thủy tinh, ông lão sẽ không cho anh tiếp tục thuê phòng.Nhưng khi anh gọi điện nói cho ông lão, ông lão nói: “Không sao, anh không phải cố ý mà, cái ly thủy tinh đó rất rẻ.” Anh rất vui mừng và hy vọng ông lão sẽ đến ký hợp đồng dài hạn, ông lão đồng ý, rồi cúp điện thoại.Anh nhanh tay quét dọn những mảnh vỡ thủy tinh và rác cho vào một cái bao, đặt ở bên ngoài. Một lát sau, ông lão đến, không đợi anh mở lời, ông lão nói: “Những mảnh vỡ thủy tinh kia đâu rồi?”Anh trả lời: “Tôi đã thu dọn xong và để ngoài cửa đó.” Ông lão mở bao rác ra xem, sắc mặt không vui liền đi vào phòng và nói: “Ngày mai anh có thể chuyển đi, ta không cho anh thuê phòng nữa.”Anh không thể tưởng tượng nổi, liền hỏi: “Có phải tôi đã làm vỡ cái ly mà ông yêu thích khiến ông phật ý chăng?”
Ông lão nói: “Không phải! Lý do là vì trong tâm anh không nghĩ cho người khác.”
Anh bị nói đến ngẩn ngơ không hiểu, đúng lúc này, liền thấy ông lão cầm một cây bút cùng một cái bao khác, mang theo cây chổi cùng một cái kẹp, đi ra bên ngoài, ông đổ hết rác trong bao kia ra, phân loại một lần nữa.Ông lão chọn lựa rất cẩn thận, qua một hồi lâu, đem tất cả mảnh vở thủy tinh chứa vào một bao, lấy bút viết lên: “Bên trong là mảnh vở thủy tinh, nguy hiểm!” Sau đó, mới đổ các loại rác khác vào một cái bao khác, viết lên: “An toàn”.
Anh ở bên cạnh đứng nhìn, từ đầu đến cuối, trong lòng hết sức kính nể, không biết nói gì nữa. Vài năm về sau, anh vẫn không ngừng nhắc lại chuyện này, mỗi lần đều liên tục cảm thán.
Câu chuyện 48:
 
Chuyện 3 bát mỳ trứng !
Một người bố 3 lần dùng bát mì trứng dạy con.
Một buổi sáng, bố làm 2 bát mì trứng, một bát mặt trên có trứng, một bát mặt trên không có trứng, đặt ngay ngắn trên bàn, rồi hỏi cậu con trai muốn ăn bát nào?
– Bát có trứng. Cậu chỉ vào bát và nói.
– Nhường cho bố đi, Khổng Dung 7 tuổi đã biết nhường lê, con 10 tuổi rồi.
– Khổng Dung là Khổng Dung , con là con, con không nhường!
Bố hỏi dò : Không nhường thật à?
– Không nhường! Cậu bé kiên quyết trả lời, rồi lập tức cắn lấy một nửa miếng trứng, biểu thị bát mì đã thuộc về mình.
Người bố đối với động tác và tốc độ của cậu con hết sức kinh ngạc nhưng nhẫn nại hỏi lần cuối:
– Con không hối hận chứ?
– Không hối hận.
Và để biểu thị quyết tâm không gì lay chuyển, cậu ta ăn luôn miếng trứng còn lại.
Người bố lặng lẽ nhìn con ăn xong bát mì, ông quay sang bắt đầu ăn bát mì không trứng của mình, thì ra dưới đáy bát mì của người bố có hai cái trứng, cậu con cũng trông thấy rõ ràng.
Ông chỉ vào hai cái trứng trong bát mì, dạy cậu con rằng:

“Ghi nhớ! Người muốn chiếm tiện nghi, sẽ không bao giờ chiếm được tiện nghi.”
Cậu con cảm thấy xấu hổ.
Lần thứ 2. Buổi sáng chủ nhật, bố lại làm hai bát mì trứng, cũng là một bát trứng nằm bên trên và một bát bên trên không có trứng. Ông vô tư hỏi:
– Con ăn bát nào?
– Con 10 tuổi rồi, con sẽ kính nhường cho bố. Vừa nói vừa lấy bát mì không trứng.
– Không hối hận chứ?
– Không ạ!
Cậu kiên quyết trả lời rồi ăn rất nhanh, nhưng ăn gần hết cũng không thấy trứng đâu, còn người bố bắt đầu ăn bát mì của mình, điều không ngờ là bát mì của ông ngoài cái trứng nằm mặt trên còn có thêm một cái trứng nằm dưới đáy bát. Ông chỉ vào cái trứng nói:

“Ghi nhớ! Người muốn chiếm tiện nghi có thể phải chịu thiệt thòi lớn.”
Lần thứ 3. Trải qua vài tháng, bố lại nấu hai bát mì và hỏi con:
– Ăn bát nào vậy con ?
– Khổng Dung nhường lê, nhi tử nhượng diện. Bố là bậc bề trên, bố chọn trước đi ạ.
– Vậy bố không khách sáo nhé.
Ông chọn lấy bát mì có trứng, cậu con lần này thần thái bình tĩnh không vội như hai lần trước, lấy bát mì không trứng mà ăn. Cậu ăn một lúc thì bất chợt phát hiện trong bát mì của mình cũng có trứng. Người bố ý vị thâm trầm nói với con:

“Ghi nhớ! Người không muốn chiếm tiện nghi, cuộc sống sẽ không để cho họ chịu thiệt thòi.”
Chú thích:
1. Chiếm tiện nghi: chiếm lấy phần tiện lợi cho mình, tham lam không biết nhường nhịn san sẻ với mọi người.
2. Khổng Dung nhường lê: Khổng Dung là cháu đời thứ 20 của Khổng Tử, 7 tuổi đã biết nhường những quả lê ngon cho bố mẹ và anh em còn mình lấy quả lê nhỏ và xấu nhất. Chuyện này có ghi trong sách Tam Tự Kinh là sách vỡ lòng của trẻ con thời xưa.
3. Nhi tử nhượng diện: Nhi tử là con cái, diện là cái mặt. Ý nói con cái có lòng hiếu kính với người lớn thì biểu hiện ra bên ngoài phải có hình thức lễ nghi.

Câu chuyện 49: Đôi mắt con là của m !
Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.
Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng.Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến.Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ.Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.
Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore.Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ.Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài.
Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ.Mấy người hàng xóm nói mẹ đã mất vài ngày trước đó,không thân nhân nên sở an sinh xã hội đã lo an táng chu đáo.Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt.
Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:
Con yêu quý,Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi.Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ.Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con.Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ thay cho mẹ.Mẹ yêu con lắm..Mẹ !!!”
Đâu chỉ đến những ngày Vu Lan mới cần báo hiếu, bởi hiếu nghĩa là điều cần làm, cần thể hiện mỗi ngày. Bởi cuộc sống là hữu hạn, nhưng tình yêu mà mẹ cha dành cho chúng ta là vô hạn! Xin gửi lời chúc mọi điều tốt đẹp nhất đến với các đấng sinh thành!
Câu chuyện 50: Cuộc sống không cho ai quá nhiều !
Ở một đất nước giàu có của Châu Âu, có một cô ca sĩ rất nổi tiếng. Tuy mới chỉ 30 tuổi nhưng danh tiếng cô đã vang dội khắp nơi, hơn nữa cô có một người chồng như ý và một gia đình hạnh phúc mỹ mãn. Một lần, sau khi tổ chức thành công một đêm diễn, cô ca sĩ cùng chồng và con trai bị đám đông người hâm hộ cuồng nhiệt bao quanh. Mọi người tranh nhau chuyện trò với cô. Những lời lẽ tán tụng khen ngợi tràn ngập cả sân khấu.Có người khen cô tuổi nhỏ chí lớn, vừa tốt nghiệp đại học đã bước chân vào nhà hát tầm cỡ quốc gia và trở thành nữ ca sĩ trụ cột của nhà hát. Có người tán tụng rằng mới có 25 tuổi mà cô đã được lựa chọn là một trong 10 nữ ca sĩ có giọng háy opera xuất sắc nhất thế giới. Có người lại ngưỡng mộ cô có người chồng tuyệt vời, một cậu con trai kháu khỉnh, dễ thương.Trong khi mọi người thi nhau bà luận, cô ca sĩ này chỉ im lặng lắng nghe, không thể hiện thái độ gì. Khi mọi người nói xong cô chậm rãi nói: “Trước tiên, tôi cảm ơn những lời ngợi khen của mọi người dành cho tôi và những người trong gia đình tôi. Tôi hy vọng có thể chia sẻ niềm vui này với mọi người. Nhưng các bạn chỉ nhìn thấy một số mặt trong cuộc sống của tôi còn một số mặt khác, các bạn vẫn chưa nhìn thấy. Cậu con trai của tôi mà mọi người khen là bé kháu khỉnh, đáng yêu, thật bất hạnh, nó là 1 đứa trẻ bị câm. Ngoài ra, nó còn có một người chị tâm thần và thường xuyên bị nhốt ở nhà.”Mọi người đều ngơ ngác, sửng sốt nhìn nhau, dường như rất khó chấp nhận một sự thật như thế. Lúc này, cô ca sĩ mới điềm tĩnh nói với mọi người: “Tất cả những chuyện này nói lên điều gì? Có lẽ chúng nói lên một triết lý, đó là, Thượng đế rất công bằng, ngài không cho ai quá nhiều thứ bao giờ.”Thượng đế rất công bằng , ngài không cho ai quá ít, cũng không cho ai quá nhiều. Vì thế, đừng nên chỉ nhìn thấy hoặc ngưỡng mộ những thứ người khác có, mà nên nghĩ và trân trọng những thứ bạn đang có, cho dù đó không phải là những vinh quang tột đỉnh.Vậy nên, nếu ai hỏi bạn “Bạn có hạnh phúc không?” Bạn hãy trả lời rằng: Mình hạnh phúc,hạnh phúc theo cách sống và những gì mình đang có trên đời này.

Thông số kỹ thuật

HẠNG MỤC KÍCH THƯỚC KHU VỰC GHI CHÚ
Đất nền Quận 9 4M*15 QUẬN 9-TP.HCM CHÍNH CHỦ ĐỨNG TÊN
Gọi ngay: 0913805771